Những câu chuyện ngắn ý nghĩa

ANHLEVAN.TK chia sẻ đến các bạn những câu chuyện ngắn ý nghĩa, càng đọc càng ngẫm càng thấm thíaAnhlevan

Cuộc sống là vô vàn những câu chuyện: Câu chuyện dài, câu chuyện ngắn, chuyện vui, chuyện buồn, ... Trong đó có những câu chuyện ẩn giấu những bài học, những triết lý cuộc sống giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn trong cuộc đời.

Câu chuyện thứ 1. Có hai người bạn cùng đi qua sa mạc. Khi tranh cãi, một người tát người kia. Người bị tát viết lên cát: "Hôm nay bạn thân nhất tát tôi". Sau đó, khi họ đi qua một vùng nước và người bị tát bị đuối nước, người kia đã cứu anh ta. Anh ta liền khắc lên đá: "Hôm nay bạn thân nhất đã cứu sống tôi". Bài học: Chúng ta hãy quên đi nỗi đau (viết trên cát) và khắc ghi những ân tình (khắc trên đá).

Câu chuyện thứ 2. Gà gáy thì trời sáng, gà không gáy trời vẫn sẽ sáng. Vậy nên trời sáng hay không hoàn toàn không phải do gà gáy quyết định, mà quan trọng là người có tỉnh giấc hay không. Khi người thức dậy là một ngày cũ đã qua, nếu không thức dậy thì sẽ ngủ vùi cả một đời người. Bài học: Mỗi ngày thức dậy là một cuộc sống mới. Có thể sống thật khỏe mạnh là điều quan trọng nhất và hạnh phúc nhất trên đời. Tranh thủ khi ánh nắng sớm dịu nhẹ, hãy bước ra ngoài dạo ngắm cảnh vật. Cỏ cây, hoa lá, chim muông trên đời mới đẹp làm sao, đừng để khoảng thời gian tuyệt vời này trôi qua đầy lãng phí.

Câu chuyện thứ 3. Có người mua một hộp lê, vì sợ trời nắng nóng có thể khiến lê bị hỏng nên ngày nào người đó cũng chọn ra những quả tệ nhất để ăn trước, cuối cùng lại chỉ ăn hết một hộp toàn lê thối. Bài học: Cuộc sống cũng giống như việc ta ăn lê vậy. Nếu ngày nào cũng chú tâm đến những chuyện không vui, cả đời ta sẽ sống trong bực tức và lo âu. Hãy buông mọi muộn phiền và ném chúng đi thật xa, mỗi ngày đều hướng đến điều tích cực, thì cuộc sống của bạn sẽ trở nên thật tuyệt diệu! Hãy trân trọng từng khoảnh khắc của đời người, sống thật tích cực và vui vẻ! Hãy luôn chú ý và điều chỉnh, đừng để bản thân rơi vào những cảm xúc tồi tệ!

Câu chuyện thứ 4. Ngày nọ, vẹt và quạ gặp nhau, vẹt ở trong lồng có cuộc sống an nhàn, thoái mái, nhưng chú lại rất hâm mộ quạ được tự do trong tự nhiên. Vẹt ngưỡng mộ sự tự do của quạ, quạ lại hâm mộ cuộc sống an nhàn của vẹt, vì vậy hai con chim đã thương lượng cả hai sẽ đổi chỗ cho nhau. Quạ nhận được cuộc sống an nhàn mình mong muốn, nhưng chú lại không nhận được sự yêu mến của chủ nhân, và cuối cùng chết vì hậm hực; Vẹt có được tự do, nhưng vì đã sống trong sung sướng quá lâu nên không còn khả năng sinh tồn độc lập, cuối cùng chú ta cũng chết vì đói. Bài học: Đừng hâm mộ với hạnh phúc của người khác một cách mù quáng, vì có thể hạnh phúc ấy lại trở thành bất hạnh với bạn. Ở trên đời, đừng so đo thiệt hơn, sống tốt cuộc sống của chính mình, tận hưởng từng điều mà cuộc sống ban cho chúng ta chính là chân lý!

Câu chuyện thứ 5. Khi một giọt mực rơi vào cốc nước trong, cốc nước sẽ lập tức đổi màu và không uống được nữa; Khi một giọt mực tan vào trong biển, biển vẫn xanh thẳm như trước; Vì sao lại thế? Vì sự bao dung của hai vật thể ấy khác nhau. Bông lúa non thẳng thân đón gió, bông lúa càng chín càng cúi thấp đầu; Vì sao vậy? Bởi vì có sự khác biệt giữa trọng lượng của hai bên. Bài học: Khoan dung với người khác chính là độ lượng; khiêm tốn cúi mình chính là tự biết phân lượng; kết hợp hai điều ấy với nhau sẽ hình thành nên phẩm giá của một người. Tạo khuôn chứa càng lớn, lòng bao dung càng rộng mở, EQ càng cao sẽ càng hiểu rằng ta phải cúi mình. Hi vọng tất cả chúng ta đều có thể trở thành những người có EQ cao với lòng độ lượng bao la như biển.

Câu chuyện thứ 6. Nước hoa có 95% là nước, và chỉ có 5% khác biệt, điều đó nằm ở công thức bí mật của mỗi người. Con người cũng vậy, chúng ta có 95% cơ bản giống nhau, nhưng 5% khác biệt còn lại chính là yếu tố quan trọng phân biệt ta với người khác, bao gồm sự tu dưỡng, tính cách và mong muốn cá nhân, từ đó quyết định hạnh phúc và nỗi đau của chính họ. Bài học: Phải mất năm, mười năm để tinh dầu thơm có thể hòa quyện vào nước hoa, con người chúng ta cũng vậy, phải trải qua quá trình trưởng thành và rèn luyện mới có thể đạt được hương vị độc đáo của riêng mình. Vì vậy, học tập là rất quan trọng! Kiên trì rất quan trọng!

Câu chuyện thứ 7. Có hai cha con nọ dắt lừa ra đường, cả hai người đều đi bộ, có người thấy thế bèn nói họ thật ngu ngốc vì có lừa mà không ngồi. Sau đó khi người con ngồi trên lừa, lại có người qua đường chửi người con bất hiếu; Đổi lại thành người cha ngồi trên lừa, lại có người bảo rằng người cha độc ác quá; Sau đó hai cha con cùng nhau cưỡi lừa, lại có người đi qua nói rằng họ không biết thương yêu động vật; Cuối cùng, hai cha con đành phải cõng con lừa về nhà. Bài học: Chúng ta không thể sống mà làm vừa lòng hết tất cả mọi người. Nếu chúng ta không có chính kiến ​​và quyết tâm của mình, luôn bị lời nói và hành động của người khác làm lung lay thì lúc ấy chúng ta sẽ chỉ có thể làm những điều ngu ngốc như "Cha con cùng cõng lừa về nhà" mà câu chuyện kia đề ra.

Câu chuyện thứ 8. Có một con cáo tìm thấy một ổ toàn trứng gà ngon lành, nhưng vì quá béo nên nó không chui vào ổ được, vì vậy nó quyết định nhịn đói 3 ngày và cuối cùng đã chui vào thành công. Nhưng sau khi đánh chén no nê số trứng ấy, nó lại không thể chui ra ngoài được nữa, nên đành phải nhịn đói thêm ba ngày nữa mới ra được, cuối cùng nó than rằng mình làm thế này, ngoài việc ăn cho sướng miệng ra thì tự tìm việc cho bản thân mà chẳng được lợi lộc gì. Bài học: Cuộc sống của chúng ta không phải cũng như vậy sao? Làm lụng vất vả cả đời, nhưng đến cuối cùng khi nhắm mắt xuôi tay thì ai có thể mang theo công danh lợi lộc mà ta đã tích cóp theo cùng được chứ? Có thể dùng cả thanh xuân để kiếm tiền, nhưng lại chẳng thể dùng tiền mua lại thanh xuân, liều mạng để kiếm tiền, nhưng lại chẳng thể dùng tiền mua lại sức khỏe, dùng thời gian để kiếm tiền, những lại chẳng thể dùng tiền mua lại thời gian. Ngay cả khi dành cả cuộc đời của mình để kiếm tiền khắp thế giới, cũng không thể dùng số tiển đó để đổi lại cả cuộc đời phía trước được. Vì vậy, điều quan trọng là phải học cách nghỉ ngơi và tận hưởng.

Câu chuyện thứ 9. Trong cuộc họp phụ huynh, giáo viên chủ nhiệm đã ghi lên bảng đen bốn phép tính sau: 2 + 2 = 4 4 + 4 = 8 8 + 8 = 16 9 + 9 = 20 Thấy vậy các phụ huynh thi nhau nói rằng: “Cô giáo làm sai một phép tính rồi.” Cô giáo quay người lại và chậm rãi nói rằng: “Vâng, các vị phụ huynh đều có thể rõ ràng thấy rằng phép tính này bị cộng sai. Nhưng đằng trước có ba phép tính đều đúng, tại sao không ai để ý khen ngợi điều ấy, mà chỉ thấy mỗi một phép tính do tôi làm sai!” Sau đó cô giáo đã nói một cách đầy chân thành sâu sắc: “Các vị phụ huynh thân mến, bản chất của giáo dục không phải là tìm tòi phát hiện ra cái sai của con trẻ, mà là kịp thời tán dương những điều trẻ làm đúng.” Bài học: Làm người cũng vậy. Nếu bạn đối xử tốt với ai đó cả trăm, cả nghìn lần, người đó sẽ coi đó như một thói quen. Và chỉ một lần bạn làm phật ý người đó, thì mọi điều tốt trước kia có thể bị phủ định hoàn toàn và người ta chỉ còn chú tâm đến lỗi lầm ấy của bạn! Đây chính là nguyên tắc về bản chất con người: 100 - 1 = 0. Giữa bạn bè với nhau cũng vậy, giữa gia đình người thân cũng thế. Chủ đề này được đưa ra ngày hôm nay là để tình bạn và tình cảm gia đình của các bạn độc giả có thể kéo dài lâu bền. Lùi một bước trong tình bạn để mối quan hệ thăng hoa, nhường một bước trong tình thân để hòa khí cả nhà dâng cao. Người xưa có câu: "Chịu ơn một giọt, báo ơn một dòng" Đây chính là chân lý làm người, từ trẻ con đến người lớn, chúng ta đều cần học cách nhớ ơn báo đáp.

Câu chuyện thứ 10: Mỗi người đều có một câu chuyện riêng Một chàng trai 24 tuổi nhìn ra từ cửa sổ tàu hỏa hét lên: “Bố ơi, nhìn kìa những cái cây đang lùi lại phía sau!” Bố mỉm cười và một cặp đôi trẻ ngồi gần đó, nhìn hành vi trẻ con của chàng trai 24 tuổi với vẻ thương hại, đột nhiên chàng trai 24 tuổi lại hét tiếp: “Bố ơi, nhìn kìa những đám mây đang chạy theo chúng ta!” Cặp đôi không thể kìm nén và nói với ông già: “Sao ông không đưa con trai đi khám bác sĩ giỏi?” Ông già mỉm cười và thản nhiên đáp: “Tôi đã làm thế và chúng tôi vừa mới từ bệnh viện về, con trai tôi bị mù từ khi sinh ra, hôm nay nó mới được chữa khỏi.” Bài học: Mỗi người trên hành tinh này đều có một câu chuyện. Đừng phán xét mọi người trước khi bạn thực sự hiểu họ. Sự thật có thể khiến bạn ngạc nhiên.

Câu chuyện thứ 11. Một người đàn ông hay uống nước bằng một cái cốc sứ bị nứt. Có người hỏi: – Sao anh không đổi cái cốc khác? Anh đáp: – Vì tôi biết nó nứt, nên tôi cẩn thận hơn khi dùng. Chứ cái cốc lành thì dễ chủ quan mà làm vỡ. Bài học: Người có "vết nứt", từng trải qua đau khổ thường sống sâu sắc và trân trọng hơn những điều nhỏ bé.

Câu chuyện thứ 12: Giá trị của một giọt nước Một vị học trò hỏi thầy: – Thưa thầy, con nhỏ bé quá, liệu có giá trị gì không? Thầy đưa cho trò một giọt nước và bảo: – Con hãy mang giọt nước này bỏ vào sa mạc. Học trò làm theo, trở về nói: “Nó biến mất ngay, chẳng còn gì cả.” Thầy lại nói: – Giờ con hãy thả giọt nước vào biển. Học trò ngạc nhiên: “Nó hoà vào mênh mông, trở thành một phần của biển cả.” Thầy mỉm cười: “Con người cũng vậy, nhỏ bé một mình nhưng khi biết gắn bó, sẻ chia, sẽ trở nên vô giá.” Bài học: Theo bạn là gì?

Câu chuyện thứ 13: Cái ly sữa Một cậu bé nghèo đi bán hàng rong, trong túi chỉ còn vài xu. Đói bụng, cậu xin một ly nước từ một ngôi nhà. Người phụ nữ mang ra cho cậu một ly sữa lớn. Cậu ngạc nhiên: – Cháu phải trả bao nhiêu ạ? Người phụ nữ mỉm cười: – Cháu không nợ cô gì cả, mẹ cô dạy rằng làm việc tốt thì không mong đền đáp. Nhiều năm sau, người phụ nữ ấy bị bệnh nặng, cần phẫu thuật. Vị bác sĩ điều trị chính là cậu bé năm xưa. Trên hóa đơn viện phí chỉ viết: “Đã được trả bằng một ly sữa.” Bài học: Theo bạn là gì?

Câu chuyện thứ 14. Lão hòa thượng hỏi tiểu hòa thượng: "Nếu bước lên trước một bước là tử, lùi lại một bước là vong, con sẽ làm thế nào?" Tiểu hòa thượng không hề do dự đáp: "Con sẽ đi sang bên cạnh" Bài học: Khi gặp khó khăn, đổi góc độ để suy nghĩ, có lẽ sẽ hiểu ra rằng: Bên cạnh vẫn có đường.

Câu chuyện thứ 15. Anh chồng nhà nọ tan làm về nhà, nhìn thấy vợ đang đánh con trai, không ngó ngàng gì đến họ, đi thẳng vào nhà bếp, nhìn thấy nồi vằn thắn nghi ngút khói trên bàn, bèn múc một bát để ăn. Ăn xong nhìn thấy vợ vẫn đang đánh con trai, không nhìn nổi nữa, nói: "Giáo dục con cái không thể lúc nào cũng dùng bạo lực được em ạ, phải giảng giải đạo lý cho nó hiểu!" Chị vợ nói: "Em mất công nấu nồi vằn thắn ngon là thế, mà nó lại tè một bãi vào, anh nói xem có điên không chứ?" Anh chồng nghe thấy thế, lập tức nói: "Bà xã, em nghỉ ngơi chút đi, để anh đánh nó". Bài học: Người ngoài cuộc, đều có thể bình tĩnh; người trong cuộc, ai có thể thong dong, bình thản? Bởi vậy, đừng tùy tiện đánh giá bất cứ ai, bởi vì bạn không ở trong hoàn cảnh của họ...

Câu chuyện thứ 16. Một người thợ mộc chặt một thân cây, làm thành ba chiếc thùng. Một thùng đựng phân, gọi là thùng phân, mọi người đều xa lánh; Một thùng đựng nước, gọi là thùng nước, mọi người đều dùng; Một thùng đựng rượu, gọi là thùng rượu, mọi người đều thưởng thức! Thùng là như nhau, bởi vì đựng đồ khác nhau mà vận mệnh khác nhau. Bài học: Cuộc đời là như vậy, có quan niệm thế nào sẽ có cuộc đời như thế, có suy nghĩ thế nào sẽ có cuộc sống như thế!

Câu chuyện thứ 17. Anh chồng nọ mua một con cá về nhà bảo chị vợ nấu, sau đó chạy đi xem phim, chị vợ cũng muốn đi cùng. Anh chồng nói: "Hai người đi xem lãng phí lắm, em cứ nấu cá đi, đợi anh xem xong quay về, vừa ăn vừa kể cho em nghe tình tiết của bộ phim" Đợi anh chồng xem phim trở về nhà, không nhìn thấy cá đâu, bèn hỏi chị vợ: "Cá đâu rồi em?" Chị vợ kéo ghế, ngồi xuống, cất giọng bình tĩnh: "Em ăn hết cá rồi, nào, lại đây, ngồi xuống em kể cho anh nghe mùi vị của cá" Bài học: Làm người nên như vậy, bạn đối xử với tôi như thế nào, tôi sẽ đối xử lại với bạn như thế.

Câu chuyện thứ 18. Năm thi đại học, tôi chỉ được 6 điểm, còn con trai của bạn mẹ tôi được 20 điểm, cậu ta đến học tại trường đại học trọng điểm, còn tôi chỉ có thể đi làm thuê. Chín năm sau, mẹ của cậu ta chạy đến khoe khoang với tôi và mẹ tôi rằng con trai bà ta đang đi phỏng vấn vào chức giám đốc lương tháng vài chục triệu... Còn tôi, lại đang nghĩ: có nên tuyển dụng cậu ta không. Bài học: Bạn,có thể không học đại học, nhưng bạn, tuyệt đối không thể không phấn đấu.

Câu chuyện thứ 19. Một công nhân nọ oán thán với bạn của mình rằng: "Việc là chúng ta làm, người được biểu dương lại là tổ trưởng, thành quả cuối cùng lại biến thành của giám đốc, thật không công bằng" Anh bạn mỉm cười nói rằng: "Nhìn đồng hồ của cậu xem, có phải là cậu sẽ nhìn kim giờ đầu tiên, sau đó đến kim phút, còn kim giây chuyển động nhiều nhất cậu lại chẳng thèm ngó ngàng không?" Bài học: Trong cuộc sống thường ngày, cảm thấy không công bằng thì phải nỗ lực làm người đi đầu, oán trách chỉ vô dụng.

Câu chuyện thứ 20. Thượng đế muốn thay đổi vận mệnh của một kẻ ăn xin, bèn biến thành một lão già đến làm phép cho anh ta. Thượng đế hỏi kẻ ăn xin: "Nếu ta cho cậu mười triệu, cậu sẽ dùng nó như thế nào?" Kẻ ăn xin đáp: "Vậy thì tốt quá, tôi có thể mua một chiếc điện thoại!" Thượng đế không hiểu, hỏi: "Tại sao lại muốn mua điện thoại?" Kẻ ăn xin nhanh nhảu: "Tôi có thể dùng điện thoại để liên lạc với các khu vực trong cùng một thành phố, nơi nào đông người, tôi có thể tới đó ăn xin" Thượng đế rất thất vọng, lại hỏi: "Nếu ta cho cậu một trăm triệu thì sao?" Kẻ ăn xin nói: "Vậy thì tôi có thể mua một chiếc xe. Sau này, tôi ra ngoài ăn xin sẽ thuận tiện hơn, nơi xa đến mấy cũng có thể đến được" Thượng đế cảm thấy rất bi thương, lần này, ngài nói: "Nếu ta cho cậu một trăm tỷ thì sao?" Kẻ ăn xin nghe xong, hai mắt phát sáng: "Tốt quá, tôi có thể mua tất cả những khu vực phồn hoa nhất trong thành phố này" Thượng đế lấy làm vui mừng. Lúc này, kẻ ăn xin bổ sung một câu: "Tới lúc đó, tôi có thể đuổi hết những tên ăn mày khác ở lãnh địa của tôi đi, không để họ cướp miếng cơm của tôi nữa" Thượng đế nghe xong, lẳng lặng bỏ đi. Bài học: Trên đời này, không phải là thiếu cơ hội, cũng không phải là vận mệnh trước giờ không công bằng, mà là thiếu đi cách thức tư duy đúng đắn. Tư duy của một người quyết định cuộc đời của người đó. Thay đổi cuộc đời bắt nguồn từ việc thay đổi tư duy.

Câu chuyện thứ 21. Một người nọ đứng dưới mái hiên trú mưa, nhìn thấy Quan Âm cầm ô đi ngang qua. Người nọ nói: "Quan Âm Bồ Tát, xin hãy phổ độ chúng sinh một chút, cho con đi nhờ một đoạn được không ạ?" Quan Âm nói: "Ta ở trong mưa, ngươi ở dưới mái hiên, mà mái hiên lại không mưa, ngươi không cần ta phải cứu độ" Người nọ lập tức chạy vào màn mưa, đứng dưới mưa: "Hiện tại con cũng ở trong mưa rồi, có thể cho con đi nhờ không ạ?" Quan Âm nói: "Ngươi ở trong mưa, ta cũng ở trong mưa, ta không bị dính mưa, bởi vì có ô; ngươi bị dính mưa, bởi vì không có ô. Bởi vậy, không phải là ta đang cứu độ mình, mà là ô cứu độ ta. Ngươi muốn được cứu độ, không cần tìm ta, hãy đi tìm ô!", dứt lời Quan Âm bèn rời đi. Ngày hôm sau, người nọ lại gặp phải chuyện nan giải, bèn đến miếu cầu xin Quan Âm. Bước vào trong miếu, mới phát hiện có một người đang vái lạy Quan Âm, người đó giống Quan Âm như đúc. Người nọ hỏi: "Bà là Quan Âm sao ạ?" Người kia trả lời: "Đúng vậy" Người nọ lại hỏi: "Vậy tại sao Quan Âm lại vái lạy chính mình?" Quan Âm cười nói: "Bởi vì ta cũng gặp chuyện khó khăn, nhưng ta biết, cầu xin người khác không bằng cầu xin chính mình" Bài học: Phong ba bão táp của cuộc đời, phải dựa vào chính bản thân mình. Cầu xin người khác không bằng cầu xin chính mình.

Câu chuyện thứ 22. Anh chàng nọ: Ông chủ, tắm ở đây mất bao nhiêu tiền? Ông chủ: Nhà tắm nam 40 nghìn, nhà tắm nữ 400 nghìn. Anh chàng nọ: Ông ăn cướp đấy à ?... Ông chủ: Cậu muốn đến nhà tắm nam hay nhà tắm nữ? Anh chàng nọ quyết đoán đưa ra 400 nghìn. Bước vào nhà tắm nữ liếc mắt nhìn, toàn là nam. Anh em trong nhà tắm: Lại một thằng nữa tới! Bài học: Kinh doanh trước giờ không phải là dựa vào giá cả thấp, mấu chốt là dựa theo nhu cầu của khách hàng.

Câu chuyện thứ 23. Một người cha nói với con của mình rằng: "Hãy nắm chặt bàn tay của con lại, nói cho cha biết con có cảm giác gì?" Người con nắm chặt tay: "Hơi mệt ạ" Người cha: "Con thử nắm chặt hơn nữa xem!" Người con: "Càng mệt hơn ạ!" Người cha: "Vậy con hãy buông tay ra!" Người con thở phào một hơi: "Thoải mái hơn nhiều rồi ạ!" Người cha: "Khi con cảm thấy mệt, nắm càng chặt sẽ càng mệt, buông nó ra, sẽ thoải mái hơn nhiều!" Bài học: Buông tay mới nhẹ nhõm.

Câu chuyện thứ 24. Một em bé nói với mẹ: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ rất đẹp!” Bà mẹ hỏi: “Ơ, sao con lại khen mẹ như thế?” Em bé trả lời: “Bởi vì hôm nay mẹ… không nổi giận!”. Bài học: Vẻ đẹp ngoại hình phụ thuộc vào tâm tính của chúng ta. Nếu một tâm tính nổi giận, tức tối sẽ làm cho khuôn mặt của bạn cũng ít thiện cảm đi. Vì thế người xưa mới khẳng định rằng: “Tâm sinh tướng”. Bởi vậy muốn để trở nên đẹp hơn thì bạn hãy rèn luyện tâm hồn của mình luôn thánh thiện nhé.

Câu chuyện thứ 25. Có ông chủ bắt con trai làm việc vất vả ngoài đồng. Bạn bè nói với ông ta: “Ông không cần phải bắt con trai khó nhọc như thế, giống cây này tự nhiên cũng phát triển.” Ông chủ trả lời: “Tôi dạy dỗ con cái chứ đâu phải tôi chăm cây công nghiệp”. Bài học: Cách dạy con nên người tốt nhất là để chúng tham gia lao động, để chúng hiểu được giá trị lao động và thông cảm với sự vất vả của cha mẹ chúng

Câu chuyện thứ 26. Một người đi tìm việc làm, trên hành lang đến phòng phỏng vấn thuận tay nhặt mấy tờ giấy rác dưới đất và bỏ vào thùng. Vị phụ trách phỏng vấn vô tình nhìn thấy, bèn quyết định nhận anh vào làm việc. Bài học: Nhiều hành động có vẻ nhỏ nhặt nhưng nó lại phản ánh giá trị tốt của một con người và đem lại sự nể trọng của những người xung quanh.

Câu chuyện thứ 27. Cậu bé nọ học việc trong một tiệm sửa xe đạp. Một ngày, có người khách đem đến một chiếc xe đạp hư. Cậu không những sửa lại cho thật tốt, mà còn lau chùi cho chiếc xe cho sạch đẹp. Những người học việc khác cười nhạo cậu bé dại dột, đã chẳng được thêm chút tiền công nào lại còn tốn sức. Hai ngày sau, người khách trở lại, thấy chiếc xe đạp vừa tốt vừa đẹp như mới mua, liền đưa cậu bé về hãng của ông ta để làm việc với mức lương cao. Bài học: Có những hành động không vụ lợi mang cái tâm trong sáng, đôi khi sẽ đem lại những điều may mắn trong cuộc sống

Câu chuyện thứ 28. Một huấn luyện viên quần vợt nói với học sinh: “Làm thế nào tìm được quả bóng rơi vào đám cỏ?” Một người đáp: “Bắt đầu tìm từ trung tâm đám cỏ”. Người khác đáp: “Bắt đầu tìm từ nơi chỗ trũng nhất”. Kẻ khác lại đáp: “Bắt đầu tìm từ điểm cao nhất”. Đáp án huấn luyện viên đưa ra là: “Làm từng bước, từ đám cỏ đầu này đến đám cỏ đầu kia”. Bài học: Hóa ra phương pháp để đạt mục đích trong cuộc sống thật đơn giản, cứ tuần tự, từng bước, đừng nhảy vọt từ số 1 đến số 10.

Câu chuyện thứ 29. Có một con gà nhỏ đang tìm cách phá vỏ trứng để chui ra, nó chần chừ e ngại thò đầu ra ngoài ngó nghiêng xem xét sự đời. Đúng lúc đó, một con rùa đi ngang qua, gánh trên mình chiếc mai nặng nề. Thấy thế, con gà nhỏ quyết định rời bỏ cái vỏ trứng ngay lập tức. Bài học: Muốn thoát ly gánh nặng trên vai trong cuộc sống đừng có chần chừ mà nên dứt khoát ngay như chú gà trong câu chuyện này.

Câu chuyện thứ 30. Có mấy em bé rất muốn làm thiên thần; Thượng Đế cho mỗi em một chân đèn và dặn trong lúc chờ Ngài trở lại, hãy giữ cho mấy cái chân đèn luôn sáng bóng. Một ngày, hai ngày, rồi 1 tuần trôi qua, không thấy Thượng Đế quay trở lại. Tất cả các bé đều bỏ cuộc. Chỉ có một em bé vẫn lau chùi chân đèn sáng bóng dù cho Thượng Đế không đến. Mọi người đều chê em dại. Kết quả, chỉ có em được trở thành thiên thần. Bài học: Hãy luôn có tấm lòng thật thà và làm việc tận tụy vì Ông trời có mắt và rất công bằng.

Câu chuyện thứ 31. Con nhái ở bên ruộng nói với con nhái ở bên vệ đường: “Anh ở đây quá nguy hiểm, dọn qua chỗ tôi mà ở”. Con nhái ở bên đường trả lời: “Tôi quen rồi, dọn nhà làm chi cho vất vả”. Mấy ngày sau nhái ở bên ruộng đi thăm nhái bên đường, nó đã bị xe cán chết, xác nằm bẹp dí. Bài học: Hãy thực hiện theo những lời góp ý chân thành, đừng để tính lười biếng của bạn làm hại bản thân mình.

Câu chuyện thứ 32. Chàng thanh niên đến xin làm môn đệ một vị thần. Đúng lúc ấy, một con nghé chui lên từ vũng lầy, toàn thân lấm đầy bùn dơ bẩn. Vị thần nói với chàng thanh niên: “Con tắm rửa cho nó dùm ta”. Chàng kinh ngạc: “Con đi học chứ đâu đi chăn trâu?” Vị thần nói: “Con không chăm chỉ vâng lời, thì làm môn đệ của ta thế nào được.” Bài học: Hãy biết làm cả những công việc lấm lem, bùn đất rây bẩn chứ không chỉ là lý thuyết suông. Đó chính là cách để bạn “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” như cách dạy của vị thần trên.

Câu chuyện thứ 33. Một cửa hàng đèn thường sáng trưng, có người hỏi: “Tiệm của anh dùng loại đèn nào vậy, dùng rất bền”. Chủ cửa hàng nói: “Đèn bị hư hoài đấy chứ, chẳng qua là chúng tôi thay ngay khi nó bị hư thôi”. Bài học: Cái mà bạn nhìn thấy tận mắt chưa chắc đã là phải thế. Sự thật nó hoàn toàn khác so với suy nghĩ của bạn.

Câu chuyện thứ 34: Phú ông tuyển vợ Một phú ông nọ mở cuộc thi tuyển vợ, cuối cùng “chấm” được 3 nàng vào vòng chung kết. Phú ông đưa cho mỗi nàng 1.000 lượng vàng, yêu cầu các nàng hãy mua về thứ gì có thể làm tràn ngập căn phòng để giành chiến thắng. Nàng đầu tiên chọn mua cả vườn bông, nhưng chỉ lấp đầy được nửa phòng. Nàng thứ hai mua hàng trăm quả bóng bay cũng chỉ lấp được 3/4 căn phòng. Nàng cuối cùng chỉ dùng duy nhất một ngọn nến đã có thể thắp sáng toàn bộ gian phòng và nghiễm nhiên trở thành vợ của phú ông. Bài học: Từ câu chuyện này là hãy mở rộng đầu óc, suy nghĩ sáng tạo vượt ra khỏi những gò bó khuôn khổ để có thể chạm đến nhu cầu thực sự của khách hàng.

Câu chuyện thứ 35: Chiếc bát vỡ Một người đàn ông đang gánh chạn bát qua đường. Đi qua đoạn dốc, quang gánh nghiêng, làm một chiếc bát trượt xuống đường và vỡ nát. Ông lão cứ thế đi tiếp mà không hề ngoảnh đầu lại nhìn. Thấy lạ, người đi đường bèn nói: “Ông lão ơi, sao bát rơi vỡ mà ông chẳng hề hay biết?” Ông lão trả lời: “Ta biết chứ, nhưng dẫu sao nó đã vỡ rồi, có tiếc nuối hay không cũng có được gì đâu!” Bài học: Hãy học tập thái độ lạc quan của ông lão trước những sự việc rủi ro không mong muốn. Dù có tồi tệ đến mức nào, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua. Cứ thế tiến lên phía trước và đừng nghĩ ngợi về quá khứ đau buồn nữa.

Câu chuyện thứ 36: Chàng trai trẻ và cô gái Một chàng trai trẻ ở khu du lịch trông thấy một cô gái vừa xinh đẹp lại rất có khí chất, liền đi theo cô gái hết một đoạn đường rất dài. Cuối cùng cô gái này không chịu được nữa, liền quay người lại hỏi: “Sao anh cứ mãi đi theo tôi vậy?” Chàng trai bộc bạch rất chân thành: “Bởi em là người con gái xinh đẹp nhất, có khí chất nhất mà anh từng gặp, mong em hãy nhận lời làm bạn gái anh, có được không?” Cô gái trả lời: “Nếu anh nói tôi xinh đẹp, thế thì anh đã nhầm rồi, bây giờ chỉ cần anh quay đầu lại nhìn, sẽ thấy được cô bạn thân của tôi, cô ấy còn xinh đẹp hơn tôi nhiều!” Chàng trai đó nghe xong, lập tức quay đầu lại, nhưng nhìn thấy đâu đâu cũng chỉ là những cô gái tầm thường đâu đâu cũng gặp. “Sao em lại lừa anh chứ?”, anh chất vấn cô gái. “Là anh đang dối gạt tôi mới phải! Nếu anh thật sự thích tôi, thì sao lại còn ngoảnh đầu lại ngắm nhìn người con gái khác?”. Cô gái nói xong, liền cất bước bỏ đi thật nhanh. Bài học: Con người ta đều là ăn cơm trong bát, nhìn cơm trong nồi, có những lời thề thốt chỉ có thể nghe cho có mà thôi!

Câu chuyện thứ 37: Ruồi và ong mật Con ruồi phát hiện hình dáng nó rất giống con ong mật, rất lấy làm khoái chí, dự tính giả làm ong mật đi đến các khóm hoa lừa gạt tình cảm của hoa, cướp lấy mật ngọt. Nhưng nó bay qua bay lại trong các khóm hoa không biết đã bao nhiêu lần rồi, lại không thấy có một bông hoa nào nở nụ cười với nó. Nó rất lấy làm khó hiểu, tìm đến hỏi ong mật rốt cuộc là nguyên nhân tại vì sao. Ong mật cười đáp: “Cậu chỉ là hình dáng giống tôi thôi, nhưng trên thực tế vốn không phải là tôi! Bởi vậy, dù cậu có bay cả một đời quanh các khóm hoa, thì hoa cũng sẽ không xem cậu là tôi đâu!” Bài học: Vẻ ngoài có thể giống nhau, nhưng nội hàm thì lại không cách nào thay thế được.

Câu chuyện thứ 38: Chiếc lọ thủy tinh Nếu dùng một chiếc chai thủy tinh trong suốt để đựng sữa bò, mọi người nhìn vào sẽ thấy “đây là sữa bò”. Tương tự, nếu cho dầu vào chai, họ vẫn sẽ biết “đây là dầu”. Chỉ khi cái chai không đựng gì bên trong cả, người ta mới công nhận nó chỉ là cái chai ban sơ như lúc đầu. Bài học: Vậy nên, mỗi người chúng ta đừng để bản thân bị biến chất bởi những thứ xa hoa phù phiếm hay những bon chen đua đòi. Hãy sống thanh khiết và trong trẻo như chiếc chai thủy tinh nguyên gốc, không bị lấp đầy bởi những mưu cầu vật chất tầm thường.

Câu chuyện thứ 39: Rượu Nhân sĩ các nước Trung Quốc, Nga, Pháp, Đức, Ý cùng hẹn nhau lấy rượu tỏ rõ văn hóa của dân tộc mình. Nhân sĩ người Trung Quốc lấy rượu Mao Đài được chế tác tinh túy nhất, nhân sĩ người Nga thì chọn rượu Vodka, bên Pháp thì lấy rượu Sâm-panh, người Ý lấy rượu vang, người Đức rượu Whisky, mỗi bên đều có một vẻ đặc trưng riêng. Lúc này, bên Mỹ ung dung chậm rãi trộn tất cả các loại rượu đó với nhau, nói: “Đây là rượu Cốc-tai, nó thể hiện tinh thần dân tộc của nước Mỹ... chắt lọc tinh hoa, tổng hợp mọi sự sáng tạo!” Bài học: Người thành công không phải là bởi hơn hẳn người khác, mà có thể khéo dùng sở trường của người khác. Người thành công, là có thể học tập giáo huấn từ trong sai lầm. Phạm phải sai lầm không đáng sợ, đáng sợ là sai lầm tiếp nối sai lầm.

Câu chuyện thứ 40: Heo và quạ Trên máy bay, con quạ nói với tiếp viên hàng không: “Cho ông một ly nước”. Con heo nghe xong cũng bắt chước: “Ông cũng xin một ly nước!” Tiếp viên hàng không ném con heo và con quạ ra khỏi khoang máy bay. Con quạ cười nói với heo rằng: “Thấy ngu chưa? Ông đây biết bay đấy!” Bài học: Chuyện người khác có thể thành công được, với bạn thì chưa chắc.

Câu chuyện thứ 41: Sư tử và cáo Có một con sư tử già ngã bệnh, nằm im trong hang lớn tiếng rên la, các con vật gần đó đều tranh nhau vào hang thăm hỏi. Cáo hay được tin này, cũng đến thăm. Đến trước hang, chỉ nghe thấy con sư tử già rên la mỗi lúc một lớn, thật vô cùng tội nghiệp. Lúc này con cáo vốn dự tính bước vào, bỗng vểnh tai lên, thu lại chân trước vốn đã bước vào trong hang, rồi bước đi thong thả xung quanh. Con sư tử già trong hang nhìn thấy con cáo lần lữa không có đi vào, không nhịn được hỏi: “Cáo ơi! Đã đến đây rồi, sao lại không vào?” Cáo trả lời: “Tôi chỉ nhìn thấy dấu chân mấy con vật bước vào, nhưng lại không thấy dấu chân đi ra, thế nên tôi sao dám bước vào!” Bài học: Hành vi lỗ mãng thiếu cân nhắc, thì rất có khả năng sẽ đặt bản thân mình vào trong hiểm cảnh vạn kiếp bất phục.

Câu chuyện thứ 42. Con không nuôi được mẹ già, định cõng mẹ lên núi để mẹ lại đó. Buổi chiều tối, con nói với mẹ sẽ đưa mẹ lên núi dạo chơi. Mẹ phấn khởi trèo lên lưng con. Cả đường con chỉ nghĩ đến việc sẽ trèo lên thật cao rồi bỏ mẹ ở đó. Đến khi phát hiện ra mẹ đang âm thầm rắc hạt đậu xuống đường, con đã rất tức giận quát: – Mẹ rắc hạt đậu làm gì hả? Cuối cùng, mẹ đã trả lời một câu khiến đứa con khóc đẫm nước mắt: – Con ngốc của mẹ, mẹ sợ tí nữa con đi về một mình sẽ bị lạc đường. Bài học: Tình yêu thương của cha mẹ sẽ đi theo ta cả một đời, dù cho họ đã già, dù cho họ có rời xa! “Trái tim của cha mẹ là vực sâu muôn trượng mà ở dưới đáy bạn sẽ luôn tìm thấy sự thứ tha” – Khuyết danh

Câu chuyện thứ 43. Trên thảo nguyên có hai mẹ con nhà sư tử Sư tử con hỏi mẹ: “Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu?” Mẹ bảo: “Hạnh phúc ở đuôi con đấy.” Sư tử con ngây ngô cứ gắng sức đuổi theo đuôi mình, mà mãi không thể bắt được. Sư tử mẹ nhìn con cười hiền hậu nói: “Ngốc ạ, không cần phải đuổi theo hạnh phúc. Chỉ cần con ngẩng cao đầu hướng về phía trước, thì hạnh phúc sẽ mãi mãi đuổi theo con.” Bài học: Nhiều khi ta không phải cố gắng đuổi theo thứ gì đó, cứ ngẩng cao đầu mà bước tiếp, thành công và hạnh phúc sẽ đuổi theo ta. “Thành công không phụ thuộc vào kiến thức mà vào cách áp dụng kiến thức” – Khuyết danh

Câu chuyện thứ 44. Có người hỏi nông phu: “Có trồng lúa mạch không?” Nông phu: “Không, tôi sợ trời không mưa.” Người kia lại hỏi: “Vậy ông có trồng bông không?” Nông phu: “Không, tôi sợ côn trùng ăn hết bông.” Người kia hỏi tiếp: “Vậy ông trồng gì?” Đáp án này, bạn nghe xong sẽ thấy rất quen thuộc ... Nông phu: “Không trồng gì hết, tôi phải bảo đảm an toàn.” Bài học: Một người không dám mạo hiểm đối mặt với thử thách, thì chắc chắn sẽ chẳng làm được gì. “Trong một thế giới đang thay đổi rất nhanh chóng, lộ trình duy nhất đưa bạn đến thất bại là không dám mạo hiểm” – Mark Zuckerberg

Câu chuyện thứ 45. Cô gái mù không có gì cả, trên đời này chỉ còn có mỗi người yêu ở bên cạnh Anh hỏi cô: “Nếu mắt em khỏi rồi, em có lấy anh không?” Cô gái gật đầu đồng ý. Rất nhanh sau đó, cô được hiến giác mạc, có thể nhìn thấy bình thường, mới phát hiện người yêu cô cũng bị mù. Khi chàng trai cầu hôn, cô đã từ chối. Anh không nói gì chỉ nói một câu: “Hãy chăm sóc đôi mắt của anh.” Bài học: Khi một số việc thực sự xảy ra, liệu rằng ai cũng có thể đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để yêu thương? “Sự phản bội mà ta nhận được ngày hôm nay, không phải do ta ngu ngốc hay không tốt. Mà là vì, ta đã quá tốt với những thứ chẳng xứng đáng với mình” – Khuyết danh

Câu chuyện thứ 46: Bài học về sự quyết đoán Một cái máy tính vừa ý cần phải bỏ ra 30 triệu đồng, trong khi tiền lương hàng tháng của anh chỉ có 6 triệu. Vợ nói với anh: “Anh khùng rồi, anh mà mua thì chúng ta sẽ ly hôn”. Anh ta hỏi tôi nên làm thế nào. Tôi nói: “Anh không xứng với cái máy tính đó, bởi vì nếu đến cái mình thích mà anh cũng không có dũng khí để theo đuổi, thì sau này còn làm được trò trống gì trong xã hội này đây?” Anh ta cắn răng để mua. Vì để trả nợ anh ta đã không ngừng làm thêm. Cuối cùng nội trong một tháng anh ấy đã trả hết số tiền còn thiếu. Vợ của anh cũng không vì sự điên khùng của anh ấy mà đòi ly hôn. Sau đó, vợ anh ta dẫn anh đến chỗ mua xe, nói: “Anh à, chúng ta vay tiền mua chiếc xe BMW nhé”. Anh ta rất hoảng hốt, cho rằng vợ mình khùng rồi. Một năm sau anh ta trả hết số tiền vay mua xe BMW. Bài học: Bạn ngay đến theo đuổi cái mình thích cũng không có dũng khí để theo đuổi, thì chắc chắn bạn là người thất bại. “Bạn không thể yếu đuối trên con đường theo đuổi giấc mơ. Hãy dám vượt qua các rào chắn để tìm con đường của riêng mình” – Les Brown

Câu chuyện thứ 47: Chúng ta cần phải biết nỗ lực không ngừng Hai con ngựa mỗi con kéo một xe hàng. Một con thì đi nhanh, một con thì vừa đi vừa nhởn nhơ gặm cỏ. Người chủ thấy vậy đã mang toàn bộ hàng phía sau chuyển lên phía trước. Con ngựa ở đằng sau cười: “Hà hà! Càng nỗ lực thì lại càng bị đày đọa!” Ai ngờ rằng người chủ sau đó lại nghĩ: “Một con ngựa là đủ để kéo xe rồi, tại sao mình lại phải nuôi 2 con?” Sau đó con ngựa lười bị làm thịt. Đây chính là hiệu ứng con ngựa lười trong kinh tế học. Bài học: Để cho người khác cảm thấy dù bạn tồn tại cũng được mà không có cũng không sao, thì ngày bạn bị đá văng đi sẽ không còn xa nữa. “Không có bí mật nào trong việc thành công cả, đơn giản chỉ là làm việc nhiều giờ và đổ mồ hôi” – Khuyết danh

Câu chuyện thứ 48: Bài học về sự tự tin Hôm ấy là ngày đầu tiên tôi học môn Toán với thầy Peter. Vừa vào lớp, thầy cho cả lớp làm bài kiểm tra đầu năm. Cả lớp ngạc nhiên khi thầy phát cho chúng tôi ba loại đề khác nhau rồi nói: - Đề thứ nhất gồm những câu hỏi vừa dễ và khó, nếu làm hết các em sẽ được 10 điểm. Đề thứ hai có số điểm cao nhất là 8 với những câu hỏi tương đối dễ. Đề thứ 3 có số điểm tối đa là 6 với những câu hỏi rất dễ. Các em được quyền chọn đề cho mình. Thầy chỉ cho làm bài trong 15 phút nên tôi đã chọn đề thứ 2 cho chắc ăn. Không chỉ tôi mà các bạn cùng lớp cũng thế, chẳng có ai chọn đề thứ nhất cả. Một tuần sau, thầy Peter phát bài kiểm tra ra. Cả lớp lại càng ngạc nhiên hơn khi biết ai chọn đề nào thì được tổng số điểm của đề đó, bất kể làm đúng hay sai. Lớp trưởng hỏi thầy: - Thưa thầy tại sao lại như thế? Thầy cười rồi nghiêm nghị trả lời: - Với bài kiểm tra này, thầy chỉ muốn thử thách sự tự tin của lớp mình. Ai trong số các em cũng mơ ước đạt được điểm 10 nhưng ít ai dám vượt qua thử thách để biến ước mơ ấy thành sự thật. Bài học: Có những việc thoạt nhìn tưởng như rất khó khăn nên dễ làm cho chúng ta rút lui ngay từ phút đầu tiên. Nhưng nếu không tự tin đối đầu với thử thách thì chúng ta chẳng biết khả năng của mình đến đâu và cũng khó vươn tới đỉnh điểm của thành công.

Câu chuyện thứ 49: Sự hy sinh trong tình yêu Vì quá phiền lòng với mái tóc dài và rối mà người vợ đã bảo chồng mua cho mình một chiếc lược mới. Thế nhưng, người chồng đã buồn bã từ chối bà, vì cả tiền sửa chiếc đồng hồ ông còn không có và việc mua chiếc lược nằm ngoài khả năng của ông. Sang hôm sau, người chồng đã quyết định bán đi chiếc đồng hồ và lấy số tiền đó mua lược cho vợ. Khi trở về nhà, ông vui vẻ cầm chiếc lược trong tay và mong đợi vẻ mặt vui vẻ hạnh phúc của vợ. Thế nhưng, vợ ông lại tiến đến với một bộ tóc ngắn, hóa ra bà đã âm thầm bán tóc và mua một chiếc đồng hồ mới cho chồng mình. Bài học: Có những sự hi sinh tưởng chừng như vô ích, nhưng đôi khi nó lại khiến người ta cảm thấy hạnh phúc và an lòng.

Câu chuyện thứ 50: Hai hạt lúa Sau khi bội thu mùa màng, người nông dân đã giữ lại 2 hạt lúa khỏe và tốt nhất để làm giống cho những mùa vụ sau. Đến một hôm nọ, người nông dân định mang chúng ra gieo trồng trên cánh đồng ở gần nhà. Tuy nhiên, khi biết tin này, hạt lúa thứ nhất liền cảm thấy chán ghét khi phải chôn vùi trong đất. Vì thế, nó đã lăn mình trốn trong một góc khuất mà không ai có thể tìm thấy. Còn hạt lúa thứ hai luôn mong đợi được ông chủ gieo trồng để bắt đầu một cuộc sống mới đầy thú vị và ý nghĩa. Thời gian cứ thế trôi, hạt lúa thứ 2 đã phát triển và trở thành một cây lúa tươi tốt, trĩu hạt. Trong khi đó, hạt lúa thứ 1 thì cứ u uất mãi trong góc nhà, ngày càng khô héo và chết dần theo thời gian. Bài học: Việc cố bảo vệ bản thân trong một lớp vỏ bao bọc sẽ khiến bạn đánh mất đi giá trị của chính mình. Chỉ khi bạn chấp nhận thử thách và dám tự mình đối đầu với sóng gió phía trước, bạn mới có thể phát triển và đóng góp những điều tốt đẹp nhất của bản thân cho xã hội.

Câu chuyện thứ 51: Ước mơ của quạ đen Có một con Quạ nọ, hằng ngày nó luôn ngước nhìn Thiên Nga và tự ti về bộ lông đen như than của mình. Nó mong ước bản thân có một vẻ ngoài trong trắng, đẹp đẽ như Thiên Nga, vì vậy mà ngày ngày học cách sống của loài Thiên Nga. Cứ thế, mỗi ngày Quạ ta đều học Thiên Nga cách bơi lội và ăn cây cỏ trong nước. Thời gian cứ thế trôi, bộ lông đen của Quạ vẫn chẳng trắng lên chút nào. Dẫu vậy, Quạ vẫn cố chấp chuyển đến các vùng đầm lầy, sông suối để sinh sống cùng mộng tưởng của mình. Dĩ nhiên, chẳng có kỳ tích nào xảy ra cả, lông quạ vẫn đen, tệ hại hơn là thân thể Quạ ngày càng gầy guộc vì dạ dày của nó không thể thích ứng với cách ăn mới. Thế là chẳng bao lâu sau, Quạ đã chết cùng với ước mơ viển vông đó. Bài học: Hãy chấp nhận những ưu – nhược điểm của bản thân để phát triển và cống hiến cho xã hội, thay vì ảo tưởng những điều vĩnh viễn không thuộc về mình để rồi nhận lại “quả đắng”.

Câu chuyện thứ 52: Bao nhiêu là món hời Có một cô gái đỗ xe ô tô ngay chỗ bà lão bán trứng, cô ăn mặc sang trọng bước xuống xe và hỏi mua trứng. – Một quả trứng bao nhiêu vậy? – 5 ngàn ạ! – Bà lão đáp. – 10 ngàn cho 4 quả – Cô gái hờ hững nói. – Quá rẻ thưa cô! – Nếu không thì thôi! Cô gái định bỏ đi, bà lão liền ngăn lại: – Thưa cô, cô là người mở hàng nên tôi sẽ bán cho cô. Thế là cô gái cười khẩy lấy trứng đi và mừng thầm vì bản thân đã thu được một món hời lớn. Sau khi mua trứng, cô theo cuộc hẹn với bạn bè đến một nhà hàng sang trọng. Họ vui vẻ thưởng thức mọi món ăn ngon đắt đỏ trong buổi tiệc. Khi tính tiền, tổng bill của họ lên đến 8 triệu, nhưng cô gái đã đưa 10 triệu mà không cần thối lại. Bài học: Chúng ta thường vì sĩ diện mà tỏ ra cực kỳ hào phóng khi đến những nơi sang trọng, gặp những người giàu có, trong khi lại tiếc nuối từng đồng lẻ với những người khốn khổ – những người vốn cần được san sẻ hơn.

Câu chuyện thứ 53: Bánh mì cháy cũng ngon Mẹ tôi là một người bận rộn. Sau khi đi làm về, bà thường nấu những món ăn đơn giản cho bố con tôi ăn. Một tối nọ, bữa tối của chúng tôi là những lát bánh mì cháy đen như than. Tôi nhìn chúng một cách ngán ngẩm và chờ đợi xem bố tôi sẽ phản ứng như thế nào. Thế nhưng, khác với phỏng đoán của tôi, bố lại vừa trò chuyện với mẹ và tôi, vừa ăn những miếng bánh mì một cách ngon lành. Khi mẹ xin lỗi ông vì những miếng bánh mì cháy, ông đã nói rằng ông rất thích ăn chúng. Tôi ôm theo những câu hỏi lớn trong lòng. Sau đó, trước khi đi ngủ, tôi đã hỏi ông rằng liệu ông có thật sự thích món bánh mì cháy như lời ông nói hay không. Ông đã mỉm cười nói với tôi rằng: – Ai mà chẳng có những lúc mắc sai lầm, như bố chẳng thể nhớ rõ sinh nhật của mẹ vậy. Chúng ta đều biết rằng mẹ đã có một ngày làm việc rất vất vả và mệt mỏi. Ăn một miếng bánh mì cháy chẳng mất mát gì cả, nhưng nếu con nói ra lời chê bai trách móc, nó sẽ gây ra một tổn thương lớn con à! Bài học: Chúng ta cần học cách thông cảm trước những khuyết điểm và sai lầm của những người xung quanh. Bởi lẽ, không có ai trên đời này là hoàn hảo và bất kỳ ai cũng có thể mắc sai lầm, kể cả bản thân chúng ta. Học cách bao dung và cư xử nhẹ nhàng với mọi người cũng là hạt giống gieo trồng hạnh phúc trong cuộc đời mỗi chúng ta.

Câu chuyện thứ 54: Hành trang lên đường, bao nhiêu là đủ Một chú tiểu chuẩn bị phải đi đến một nơi xa lạ để học tập. Trước khi đi, sư thầy đã hỏi rằng: – Khi nào con sẽ đi? – Tuần sau ạ, con sẽ lên đường khi nhận được giày đã đặt may trước đó. – Đừng lo, ta sẽ nhờ một số tín chủ tặng cho con. Nhờ có sư thầy, chú tiểu đã nhận được rất nhiều giày ngay trong hôm đó. Đến sáng hôm sau, cậu bỗng được tặng một chiếc ô, thế là cậu liền hỏi: – Vì sao tín chủ lại tặng ô cho ta? – Sư thầy sợ rằng chú tiểu sẽ gặp mưa lớn trên đường đi, nên đã nhờ chúng tôi tặng một chiếc ô. Thế là trong hôm đó, lại có đến hơn 50 chiếc ô được tặng cho chú tiểu. Tối đó, thầy lại gặp chú tiểu và hỏi: – Giày và ô đã đủ cho con dùng chưa? – Đủ rồi ạ, nhưng bây giờ đã có quá nhiều và con không thể mang đi hết được ạ! – Không được, làm sao biết được con sẽ trải qua bao nhiêu cảnh mưa gió, ngộ nhỡ giày rách, ô hỏng hết thì con phải làm như thế nào? Có thể con sẽ gặp phải sông suối, để ta nhờ mọi người quyên tặng thuyền để con mang theo… Lúc này, chú tiểu mới hiểu ra dụng ý của sư thầy, thế là cậu liền quỳ xuống: – Đệ tử sẽ lập tức xuất phát và không cần bất cứ thứ gì ạ! Bài học: Chúng ta không thể đợi đến lúc chuẩn bị xong xuôi mới bắt đầu làm việc gì đó. Hành trang của mỗi người chỉ cần có sự quyết tâm và trái tim ấm nóng là đủ.

Câu chuyện thứ 55: Trân trọng và chia sẻ Khi đang đi đường cao tốc, Hùng trong lúc sơ ý đã vô tình đánh rơi một chiếc giày hiệu rất đẹp mà mình mới vừa mua. Mọi người xung quanh đều trầm trồ và cảm thấy tiếc cho anh ấy. Thế nhưng, ngay sau đó, tất cả bỗng sửng sốt khi thấy Hùng ném luôn chiếc còn lại ra khỏi xe. Khi được hỏi, anh liền nói rằng: – Đôi giày ấy dù đẹp, mới hay đắt đỏ đến bao nhiêu, nhưng nếu đã rơi mất một chiếc thì cũng coi như không còn giá trị đối với tôi. Ngược lại, nếu tôi đánh rơi cả hai chiếc và ai đó may mắn nhặt được nó, biết đâu họ sẽ sử dụng được đôi giày ấy thì sao? Bài học: Trong cuộc sống, có một số thứ tưởng chừng đã không còn hữu dụng đối với mình, nhưng lại là một niềm hạnh phúc lớn lao đối với người khác. Vậy nên, hãy trân trọng cuộc sống hiện tại, trân trọng những gì mình đang có và san sẻ với mọi người xung quanh để cảm thấy cuộc sống thật ý nghĩa và đầy tình người.

Câu chuyện thứ 56: Sự nghèo nàn của người giàu có Người bố giàu có đưa người con trai của mình đến ngôi làng nghèo khó để cậu biết rằng bản thân may mắn như thế nào. Sau khi quay về, ông hỏi về trải nghiệm của cậu bé. Cậu cho rằng cậu rất thích và chuyến đi này rất tuyệt vời đối với cậu. Người bố hỏi cậu thấy những người nghèo sống như thế nào, cậu nói rằng: – Gia đình chúng ta chỉ có 1 con chó, còn họ có cả đàn, chúng ta chỉ có một hồ bơi nhỏ, nhưng họ có rất nhiều con sông lớn. Vào ban đêm, họ có cả một bầu trời với vô vàn ngôi sao, trong khi chúng ta chỉ có các bóng đèn. Họ có nhiều bạn bè, có các bức tường và có thời gian dành cho nhau, còn chúng ta chỉ có mỗi chiếc tivi và điện thoại. Cuối cùng, cậu bé thốt lên rằng: – Vậy tính ra chúng ta nghèo hơn họ rất nhiều đúng không ạ? Bài học: Sự giàu có không chỉ được đo bằng tiền bạc, vật chất, mà người giàu có là những người sống trong tình yêu thương của gia đình, bạn bè và những giá trị đích thực của cuộc sống.

Câu chuyện thứ 57: Hòn đá có giá trị gì Một cậu học trò thắc mắc hỏi thầy giáo rằng: – Thầy ơi, thầy có thể cho em biết thế nào là giá trị của cuộc sống không ạ? Thầy trầm ngâm, sau đó đưa cậu một cục đá và dặn cậu đem nó ra chợ nhưng không được bán. Cậu liền làm theo lời thầy. Rất nhanh sau đó, nhiều người đã để ý và thắc mắc không biết vì sao cậu lại bán hòn đá đó làm gì. Cuối cùng đã có một người đến trả giá 10 ngàn đồng, cậu liền về báo cho thầy. Nghe tin, thầy lại cười và bảo cậu mang đến tiệm vàng hỏi giá nhưng không được bán đi. Điều đáng bất ngờ là chủ tiệm vàng đã trả tận 500 ngàn đồng cho cục đá đó. Tương tự, thầy lại bảo cậu mang cục đá đến chỗ bán đồ cổ. Lúc này, giá trị của hòn đá đã lên đến hàng trăm tỷ đồng, thậm chí ông chủ còn muốn mua nó với cả tài sản của mình. Khi nghe tin, thầy mới mỉm cười nói: – Đây thực chất là một miếng ngọc cổ vô giá. Giá trị của nó cũng giống như giá trị cuộc sống vậy, có người hiểu được, nhưng cũng có người vĩnh viễn chẳng thể hiểu. Nếu không hiểu ta sẽ cho rằng cuộc sống chẳng đáng là bao, nhưng nếu hiểu lại biết nó còn hơn cả gia tài. Vậy nên, giá trị cốt lõi của cuộc sống nằm ở cách nhìn nhận của mỗi người. Bài học: Mỗi người có cách nhìn nhận và định nghĩa khác nhau về cuộc sống. Vậy nên, hãy tôn trọng sự khác biệt và tự quyết định cuộc sống với cách định giá của riêng bạn.

Câu chuyện thứ 58: Quý bà và người ăn mày Một quý bà dắt cún cưng đi dạo. Trên đường gặp một người ăn mày, bà ta nói: “Nếu anh gọi cún cưng của tôi là bố, tôi sẽ cho anh 100.000.” Người ăn mày hỏi lại: “Nếu tôi gọi 10 lần thì sao?” Bà này đáp: “Thì cho anh 1 triệu.” Người ăn mày lập tức nhìn con chó gọi to mười lần “Bố ơi”. Người đi đường thấy lạ xúm vào xem. Dưới sự chứng kiến của đám đông, quý bà đành phải đưa tiền cho anh này. Lập tức, anh này tươi cười rối rít nói: “Cảm ơn mẹ, cảm ơn mẹ nhiều lắm.” Bài học: Cuộc đời là thế, bạn càng hiền lành lương thiện, người khác lại càng muốn lợi dụng bắt nạt bạn. Đối với những kẻ đó, hãy giữ thái độ bình thản, nhẹ nhàng phản kích.

Câu chuyện thứ 59: Vị chủ tịch huyện Một vị chủ tịch huyện bị cách chức, vì quá uất hận mà ngã bệnh, chỉ có thể nằm bẹp trên giường. Bác sĩ khuyên: “Thử đọc thông báo khôi phục chức vụ cho ông ấy xem, biết đâu lại có tiến triển.” Người vợ nghe thế thì nghĩ bụng: “Đã đọc thì đọc hẳn thông báo thăng chức lên chủ tịch tỉnh cho ông ấy sướng một thể.” Ai dè người chồng nghe xong thì cười ha hả bật dậy, khoẻ mạnh như xưa. Bác sĩ thở dài: “Sao lại không nghe lời tôi dặn, tự ý tăng liều thế này chưa chắc đã là hay.” Quả nhiên, sau khi biết được sự thật người chồng đã phát điên. Bài học: Đừng sợ thất bại, hãy dũng cảm đối diện với nó, đừng để nó ngăn cản bước đi của bạn. Cuộc đời là một hành trình, ai cũng được nếm trải nhiều trải nghiệm khác nhau, thất bại cũng nằm trong đó.

Câu chuyện thứ 60: Ba điều ước Một người da đen đi lạc trong sa mạc, ba ngày không được uống nước. Tưởng như sắp gục ngã thì Thượng Đế xuất hiện, ban cho anh ta 3 điều ước. Người này ước rằng, điều thứ nhất mỗi ngày đều được uống nước. Điều thứ hai được đổi thành da trắng. Điều thứ ba được thấy mông phụ nữ mỗi ngày. Thượng Đế đồng ý. Sau đó anh ta liền biến thành bồn cầu trắng tinh. Bài học: Tham lam quá đáng chỉ tổ gây hoạ cho chính mình, ngược lại, nếu biết nghĩ cho người khác, thuận theo tự nhiên, ông trời sẽ chiều lòng bạn.

Câu chuyện thứ 61: Lựa chọn công việc Có hôm tôi trêu con gái 4 tuổi của mình: “Nhà mình sắp nuôi một con lợn, cần phân chia công việc, một người sẽ cho nó ăn mỗi ngày, một người thì dọn phòng nó, một người thì tắm cho nó. Con chọn việc gì?” Nó đáp ngay: “Con làm lợn.” Bài học: Sự lựa chọn mà bạn đưa ra cho người khác là thứ mà bạn muốn họ làm, nhưng đó không hẳn là thứ họ mong muốn. Thế nên đôi khi dù bạn đã cố hết sức, cứ nghĩ rằng điều bạn làm là tốt cho đối phương, nhưng họ lại từ chối lòng tốt của bạn.

Câu chuyện thứ 62: Quán bar Một người đàn ông vào quán bar, bắt chuyện với một cô gái: “Tôi có thể mời cô một cốc bia không?” Cô này lập tức gào ầm lên: “Không, tôi không phải gái gọi, tôi không muốn ngủ với anh!” Mọi người lập tức ném cho người đàn ông ánh nhìn khinh bỉ. Người đàn ông sượng sùng một lúc, sau đó cô gái nhẹ nhàng nói: “Anh cho em xin lỗi, em là sinh viên khoa tâm lý, nãy em chỉ muốn thử xem phản ứng khi bị xấu hổ của anh thôi.” Người đàn ông nghe thế bèn hét lên: “500.000 một giờ? Mặt mũi thế này mà cũng dám hét giá cao thế? Cô đùa tôi à!” Bài học: Khi bị người thân thiết phũ phàng, chúng ta đều buồn, buồn hơn là chúng ta chỉ có thể vờ như không có gì xảy ra. Nhưng nếu người xa lạ sỉ nhục bạn, đừng ngại phản đòn. Có điều bạn cần nắm lấy thời cơ và chọn đúng phương pháp, đừng nên nóng nảy hỏng việc.

Câu chuyện thứ 63: Tỏ tình Chàng thầm yêu nàng đã lâu. Được bạn bè gợi ý, chàng quyết định mua hoa hồng xếp thành hình trái tim trước sân kí túc xá nàng. Nhưng vì quá nhút nhát, đứng dưới sân hồi lâu cũng không dám gọi to tên nàng để tỏ tình. Đám đông vây quanh ngày càng đông, người đứng xem chật hành lang các tầng. Cuối cùng chàng lí nhí hỏi: “Có ai mua hoa không?” Bài học: Không dám dũng cảm theo đuổi điều bạn khao khát, không tranh thủ nắm bắt thời cơ, thì bạn không xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Lỡ một lời tỏ tình, cô gái nhẽ ra là vợ bạn, lại đi chăm con cho người khác.

Câu chuyện thứ 64: Xe hơi Thấy thằng bạn thân đi BMW đến, chàng trai ngạc nhiên hỏi: “Lấy đâu ra thế?” Thằng bạn thân trả lời: “Tối qua đi bar quen một em, em ấy lái xe lôi mình lên núi hóng gió, rồi em ấy cởi quần áo ra bảo mình có thể chiếm lấy bất cứ thứ gì mình muốn, nên mình lái xe của em ấy đi.” Chàng trai gật gù đáp: “Cũng phải, quần áo của cô ấy sao cậu mặc vừa được.” Bài học: Chúng ta thường bị những thứ phù phiếm bên ngoài dụ dỗ, nhắm mắt lại, nắm bắt được thứ con tim mong muốn mới có thể thành công được. Còn về ý kiến của bạn bè, bạn có thể tham khảo, có thể không, nhưng từ đó có thể nhận ra ai mới thực sự là người bạn cùng chung chí hướng.

Câu chuyện thứ 65: Vợ người ta Một chàng trai định nhảy lầu tự sát vì người yêu 8 năm sắp đi lấy chồng. Cảnh sát đến nơi, điềm đạm nói: “Anh được ăn nằm với vợ người khác 8 năm trời, anh thiệt thòi gì mà phải nhảy lầu?” Chàng trai nghe xong, nghĩ ngợi một hồi rồi cẩn thận rời khỏi ban công, quay vào phòng, đóng cửa lại. Bài học: Vui hay buồn thì thời gian cũng đang lặng lẽ trôi đi. Chuyện đã xảy ra rồi có nuối tiếc cũng vô ích. Hãy nhìn sự việc theo góc độ khác, bạn sẽ thấy mọi chuyện cũng không đến nỗi nào.

Câu chuyện thứ 66: Hoa khôi lớp xấu xí Các sinh viên nữ công khai bỏ phiếu bầu chọn hoa khôi của lớp, Tiểu Mai là người có dung mạo bình thường nhưng cô đã đứng ra nói mọi người rằng: “Nếu như tôi được chọn, qua vài năm sau, các chị em ngồi ở đây có thể tự hào mà nói với chồng của mình rằng, Hồi em học đại học, em còn xinh đẹp hơn cả hoa khôi trong lớp cơ đấy!” Kết quả là cô ấy đã được bầu chọn với số phiếu gần như tuyệt đối. Bài học: Thuyết phục người khác ủng hộ bạn, không nhất định là phải chứng minh rằng bạn xuất sắc hơn người khác như thế nào, mà là cần để cho người ta biết được rằng nhờ có bạn mà họ mới trở nên ưu tú hơn và có nhiều thành tựu hơn.

Câu chuyện thứ 67: Học vấn và tiền bạc Hai bố con nhà nọ đang đi ngang qua cổng một khách sạn 5 sao, bỗng nhìn thấy một chiếc xe hơi thương hiệu nổi tiếng lái vào cổng. Cậu con trai nói với cha mình bằng giọng điệu khinh thường: “Người ngồi loại xe này, trong đầu chắc chắn là chẳng có học vấn gì!”. Ông bố nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng: “Người nói những lời này, trong túi chắc chắn là không có tiền!”. Bài học: Cách nhìn nhận về người và việc của bạn, có phản ánh thái độ chân thực những gì bạn đang nghĩ?

Câu chuyện thứ 68: Đánh vỡ bát Sau bữa ăn tối, mẹ và con gái cùng rửa bát, bố và con trai ngồi xem ti vi trong phòng khách. Đột nhiên, trong nhà bếp truyền đến tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, sau đó là một khoảng lặng dài. Cậu con trai nhìn bố mình, nói: “Chắc chắn là mẹ đánh vỡ bố ạ!”. Ông bố: “Ồ? Sao con biết?” Cậu con trai: “Bởi vì mẹ không lên tiếng mắng chửi gì hết ạ!” Bài học: Chúng ta đã quen nhìn người nhìn mình bằng các tiêu chuẩn khác nhau, và chúng ta luôn “nghiêm khắc với người khác, khoan dung với bản thân mình”.

Câu chuyện thứ 69: Lải nhải Chị vợ đang nấu nướng trong nhà bếp, anh chồng cứ đứng bên lải nhải không ngừng: “Chậm thôi! Cẩn thận! Lửa lớn quá! Mau lên! Lật cá đi! Ôi cho nhiều dầu quá!”. Chị vợ nói: “Em biết phải nấu nướng thế nào!”. Anh chồng: “Em đương nhiên là biết, bà xã”. Anh chồng bình tĩnh nói tiếp: “Anh chỉ là muốn em biết, khi anh lái xe, em ở bên lải nhải không ngừng, cảm giác của anh thế nào thôi!”. Bài học: Học cách thông cảm cho người khác không khó, chỉ cần bạn nghiêm túc đứng ở góc độ và lập trường của đối phương để nhìn nhận vấn đề.

Câu chuyện thứ 70: Lợn Một hôm, anh A lái xe trên một con đường nhỏ, khi anh ta đang nhìn ngắm phong cảnh tươi đẹp, thì tài xế của chiếc xe chở hàng đi ngược chiều bỗng hạ cửa kính xuống lớn tiếng nói: “Lợn!”. Anh A càng nghĩ càng điên tiết, quyết định hạ cửa kính xuống quay đầu mắng chửi: “Mày mới là lợn ấy!”. Vừa mắng chửi xong, anh A bèn đụng phải một đàn lợn đi ngang qua đường. Bài học: Đừng hiểu lầm ý tốt của người khác, nó chỉ khiến bạn chịu thiệt thòi hơn và làm nhục người ta thôi. Trước khi tìm hiểu rõ ràng nguyên nhân, hãy học cách kìm nén cảm xúc, nhẫn nại quan sát, tránh xảy ra những chuyện đáng tiếc.

Câu chuyện thứ 71: Người làm bố Cậu con trai nhỏ hỏi bố mình: “Bố ơi! Có phải người làm bố luôn hiểu rộng biết nhiều hơn con trai mình không ạ?”. Ông bố trả lời: “Đương nhiên rồi con”. Cậu con trai hỏi: “Bóng đèn là ai phát minh hả bố?”. Ông bố: “Là Thomas Edison”. Cậu con trai lại hỏi: “Vậy sao bố của Thomas Edison lại không phát minh ra bóng đèn hả bố?”. Bài học: Người thích “cậy già lên mặt”, dễ dàng gặp trắc trở. Quyền uy chỉ là cái vỏ rỗng không chịu nổi thử thách, đặc biệt là trong thời đại mở cửa như hiện nay.

Câu chuyện thứ 72: Quyến rũ Một người đàn ông nước Anh và một người phụ nữ nước Pháp ngồi cùng một toa tàu hỏa. Người phụ nữ muốn quyến rũ người đàn ông nước Anh này. Sau khi cô ta cởi bỏ đồ nằm xuống, bèn kêu mình lạnh. Người đàn ông kia nhường chăn của mình cho cô ta, cô ta vẫn không ngừng kêu lạnh. “Tôi phải làm thế nào để giúp cô đây?”, người đàn ông hỏi. “Khi tôi còn nhỏ, mẹ của tôi đều dùng cơ thể của bà để sưởi ấm cho tôi.” “Cô à, điều này thì tôi không thể giúp được rồi. Tôi không thể nhảy xuống tàu hỏa đi tìm mẹ cô được, phải vậy không?”. Bài học: Người đàn ông giỏi đoán lòng người là người đàn ông tốt. Người đàn ông không giỏi đoán lòng người còn tốt hơn.

Câu chuyện thứ 73: Thìa Một vị khách bước vào một nhà hàng, gọi một phần súp, nhân viên phục vụ bưng lên cho anh ta ngay tức khắc. Nhân viên phục vụ vừa đi, anh ta đã nói: “Xin lỗi, tôi không có cách nào dùng phần súp này”. Nhân viên phục vụ lại bưng lên cho anh ta một phần súp khác, anh ta vẫn nói: “Xin lỗi, tôi không có cách nào dùng phần súp này”. Nhân viên phục vụ đành gọi giám đốc. Giám đốc cung kính gật đầu về phía anh ta, nói: “Chào quý khách, món súp này là món súp nổi tiếng của nhà hàng, được rất nhiều thực khách yêu thích, lẽ nào ngài…”. “Ý tôi là, thìa đâu rồi?”. Bài học: Có sai thì sửa, đương nhiên là chuyện tốt. Thế nhưng chúng ta lại thường sửa chữa những điều đúng đắn, giữ lại những điều sai lầm, kết quả là sai càng thêm sai.

Câu chuyện thứ 74: Điện báo Một người Scotland đi London, muốn nhân tiện thăm một người bạn cũ, nhưng lại quên địa chỉ của người bạn cũ kia, thế nên đã gửi điện báo cho ông bố của mình: “Bố biết địa chỉ của XX không ạ? Bố trả lời con nhanh nhé!”. Hôm đó, anh ta nhận được điện báo gấp: “Biết”. Bài học: Khi cuối cùng chúng ta cũng tìm được đáp án đúng đắn nhất, thì lại phát hiện ra rằng nó là đáp án vô dụng nhất.

Câu chuyện thứ 75: Chuột sa hũ gạo Một con chuột rơi vào trong lu gạo, số gạo trong lu vẫn còn một nửa, sự cố ngoài ý muốn này khiến nó vui mừng không sao tả được. Sau khi xác định là không có nguy hiểm gì, nó liền bắt đầu cuộc sống ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn trong cái lu gạo. Rất mau, lu gạo sắp cạn kiệt, nhưng nó rốt cuộc vẫn không thoát khỏi sự cám dỗ của những hạt gạo, nên tiếp tục ở lại trong lu. Cuối cùng, gạo đã ăn hết, chuột ta mới phát hiện rằng mình không thể nhảy ra ngoài được nữa, lực bất tòng tâm. Bài học: Cuộc đời của chúng ta xem như rất yên bình nhưng thật ra khắp nơi đều đầy rẫy nguy cơ, cần phải giữ cho mình quan niệm sống ổn định, từ đó mà biết cân nhắc đến an nguy.

Câu chuyện thứ 76: Chậm như rùa Trong viện bảo tàng, bà vợ nói với ông chồng mình bằng giọng điệu mất kiên nhẫn: “Tôi cứ thắc mắc là tại sao ông lại đi chậm như rùa, thì ra là ông cứ dừng lại để ngắm mấy thứ này!”. Bài học: Có người chỉ biết chạy trên con đường của cuộc đời, kết quả đã đánh mất cơ hội nhìn những đóa hoa xinh đẹp ở hai bên đường.

Câu chuyện thứ 77: Chiếc dây thừng trói voi Một người đàn ông đi ngang qua trại nuôi nhốt voi và để ý thấy một con voi không hề bị nhốt trong lồng hay bị buộc vào sợi xích nào. Tất cả những gì để giữ chú voi, là sợi dây thừng mỏng manh buộc vào một chân. Nhìn thấy cảnh tượng này, người đàn ông không khỏi thắc mắc: Tại sao lũ voi không giật đứt dây thừng để trốn ra. "Chúng hoàn toàn có khả năng, vậy tại sao không làm thế?". Tò mò và muốn biết lý do, người đàn ông hỏi huấn luyện voi gần đó. Người huấn luyện đáp: "Khi lũ voi còn bé, chúng tôi dùng dây thừng để trói là đủ giữ chúng lại. Khi lớn lên, chúng cứ thế nghĩ rằng không thể trốn thoát được. Chúng tin rằng sợi dây thừng đang giam giữ chúng và không cố thử giật đứt nữa". Lý do duy nhất khiến cho lũ voi không cố giật đứt dây và bỏ trốn, là vì niềm tin đã hình thành từ bé, rằng sợi dây thừng mỏng manh không bao giờ đứt. Bài học: Cho dù cả thế giới có đang chống lại bạn, hãy tiếp tục tin rằng: Bạn có thể làm được. Tin vào sự thành công của bản thân là bước quan trọng để đạt được nó.

Câu chuyện thứ 78: Sự chọn lựa thông minh Hàng trăm năm trước, trong một con phố nhỏ ở Italia, có một chủ cửa hàng nọ nợ tay cho vay một số tiền khá lớn. Tay cho vay có dáng vẻ thô kệch, dữ dằn, dù đã lớn tuổi xong hắn rất thích con gái của người chủ cửa hàng. Hắn quyết định đưa ra một thỏa thuận để xóa bỏ nợ cho người chủ kia. Mục đích của lão là cưới được con gái chủ cửa hàng. Không cần nói, ai nấy đều ngán ngẩm trước lời đề nghị này. Lão nói sẽ để hai viên sỏi, một trắng, một đen vào hai cái túi. Người con gái sẽ chọn một trong hai túi để quyết định số phận. Nếu viên sỏi màu đen, khoản nợ sẽ được xóa, nhưng cô phải lấy tay chủ nợ. Nếu viên sỏi màu trắng, khoản nợ vẫn sẽ được xóa và cô không phải lấy lão. Nói xong, tay chủ nợ cúi xuống, chọn lấy hai viên sỏi trong vườn. Ngay lúc đó, cô con gái để ý thấy, lão đã lấy hai viên sỏi đều màu đen và đặt vào hai chiếc túi. Hắn yêu cầu cô tiến tới và chọn túi. Khi đó, người con gái đứng trước ba sự lựa chọn: 1. Từ chối chọn lựa. 2. Lấy ra cả hai viên, lật tẩy bộ mặt gian dối tay chủ nợ. 3. Cứ thế lấy ra một viên, hy sinh thân mình đổi lấy sự tự do cho cha. Cô lấy ra một túi, và nói: "Hãy nhìn vào viên sỏi trong túi còn lại, đó là sự lựa chọn của tôi" và "giả vờ" làm rơi viên sỏi trong túi cô vừa lấy ra. Viên sỏi trong túi còn lại dĩ nhiên có màu đen. Tên chủ nợ vì muốn giữ lại thể diện cho mình, nên đã nói viên sỏi còn lại màu trắng. Vậy là, cô gái không phải lấy lão chủ nợ gian xảo và mang lại tự do cho bố mình. Bài học: Luôn có cách để vượt qua các tình huống khó khăn bằng những suy nghĩ mới lạ, đừng giới hạn bản thân trong những sự lựa chọn có sẵn.

Câu chuyện thứ 79: Lát bơ Ngày xưa, có một người nông dân cung cấp bơ cho thợ làm bánh. Một ngày, người thợ làm bánh thử cân miếng bơ để kiểm tra liệu có được đúng khối lượng, kết quả là không. Anh làm bánh rất tức giận và kéo người nông dân ra tòa. Quan tòa hỏi người nông dân đã dùng thứ gì để đong khối lượng bơ. Người nông dân đáp: "Thưa quan tòa, tôi vô tội. Tôi không có thiết bị gì để cân chính xác, nhưng tôi có thứ để đong đếm". Quan tòa thắc mắc: "Vậy người dùng gì?". Nông dân trả lời: "Thưa ngài, lâu trước khi người làm bánh mua bơ từ tôi, tôi đã đặt những ổ bánh mì từ anh ta. Mỗi ngày, khi anh ta mang bánh mì qua, tôi sẽ lấy từng đó khối lượng để làm ra những miếng bơ. Nếu phải chỉ ra người có lỗi, đó là người thợ làm bánh". Bài học: Gieo nhân nào gặt quả nấy. Đừng cố lừa lọc người khác.

Câu chuyện thứ 80: Vật cản trên đường Ngày xửa ngày xưa, khi nhà vua đang du ngoạn, ngài nhìn thấy một hòn đá chắn ngang đường. Như này ra ý định gì đó, nhà vua nấp vào đám cây xung quanh và quan sát có ai sẽ di chuyển hòn đá đi. Vài người thương gia và quan tước đến, nhưng họ cứ thế tránh và đi qua. Một số người thì đổ lỗi cho nhà vua vì không giữ đường xá sạch sẽ, nhưng không ai di chuyển tảng đá ra chỗ khác. Bỗng một người nông dân đang kéo xe chở đầy rau củ đến. Khi đến chỗ tảng đá, người nông dân đặt chiếc xe đang kéo xuống, cố hết sức đẩy tảng đá sang một bên. Sau một hồi cố gắng, anh đã thành công. Khi quay lại kéo chiếc xe đi tiếp, anh nhìn thấy một túi đựng đầy vàng đặt tại vị trí tảng đá lúc nãy, trên đó có ghi: Phần thưởng dành cho người có công di dời tảng đá, từ nhà vua. Bài học: Mọi trở ngại, thử thách trong cuộc sống đều là những cơ hội để vượt qua hoàn cảnh. Thay vì kêu ca, phàn nàn hay trách móc số phận, hãy tiến lên phía trước, đối mặt và tìm ra giải pháp.

Câu chuyện thứ 81: Đôi giày Chuyến xe lửa đang chạy trên đường cao tốc, Johnny không cẩn thận làm rơi một chiếc giày mới mua ra ngoài cửa sổ, mọi người chung quanh đều cảm thấy tiếc cho ông. Bất ngờ, ông liền ném ngay chiếc giày thứ hai ra ngoài cửa sổ đó. Hành động này của Johnny khiến mọi người trố mắt sửng sốt! Thấy thế ông từ tốn giải thích: “Chiếc giày này bất luận đắt đỏ như thế nào, đối với tôi mà nói nó đã không còn có ích gì nữa, nếu như có ai có thể nhặt được đôi giày, nói không chừng họ còn có thể mang vừa nó thì sao!”. Bài học: Những thứ không còn lợi ích với mình đôi khi lại là niềm hạnh phúc vô bờ đối với người khác. Hãy trân trọng mọi thứ mình có và chia sẻ niềm hạnh phúc với mọi người.

Câu chuyện thứ 82: Cái kết cho sự khinh thường Tiều phu cùng học giả đi chung một chiếc thuyền ở giữa sông. Học giả tự nhận mình hiểu biết sâu rộng nên đề nghị chơi trò đoán chữ cho đỡ nhàm chán, đồng thời giao kèo, nếu mình thua sẽ mất cho tiều phu mười đồng. Ngược lại, tiều phu thua sẽ chỉ mất năm đồng thôi. Học giả coi như mình nhường tiều phu hỏi trước để thể hiện trí tuệ hơn người. Đầu tiên, tiều phu ra câu đố: “Vật gì ở dưới sông nặng một ngàn cân, nhưng khi lên bờ chỉ còn có mười cân?” Học giả vắt óc suy nghĩ vẫn tìm không ra câu trả lời, đành đưa cho tiều phu mười đồng. Sau đó, ông hỏi tiều phu: "Vật dưới sông ông vừa đố là gì? “Tôi cũng không biết!“, tiều phu đưa lại cho học giả năm đồng và nói thêm: “Thật ngại quá, tôi kiếm được năm đồng rồi.” Học giả vô cùng sửng sốt !?! Bài học: Chẳng ai sinh ra đã hoàn hảo, càng tỏ vẻ khinh thường người khác thì càng chứng tỏ bạn là một người ngu dốt. Chẳng ai dám vỗ ngực nhận mình biết nhiều thứ bởi lẽ còn vô vàn thứ mà chúng ta vẫn chưa được biết đến. Càng tỏ ra thông minh thì sẽ càng bị thông minh hại. Cũng như người tiều phu trong câu chuyện mặc dù không học nhiều như học giả nhưng lại biết cách tính toán để cho mình có thể vẫn kiếm được một chút. Còn về phía học giả đã bị chính sự khinh thường và chấp tiều phu mà mất đi một khoản tiền oan. Đừng khinh thường người khác vì cái kết nhận lại lúc nào cũng rất đau đớn.

Câu chuyện thứ 83: Kiên trì Một người đàn ông bị lạc trên sa mạc, chỉ còn lại một chút nước. Anh ta tuyệt vọng và muốn bỏ cuộc. Nhưng sau đó, anh tự nhủ: "Chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi". Cuối cùng, anh đã tìm thấy một ốc đảo. Bài học: Đừng bao giờ bỏ cuộc khi chưa cố gắng hết sức. Sự kiên trì và niềm tin vào bản thân sẽ giúp bạn vượt qua những khó khăn lớn nhất trong cuộc sống.

Câu chuyện thứ 84: Lão Hòa Thượng và người đi tìm đạo Người đi tìm đạo hỏi Lão Hòa Thượng: "Trước khi đắc đạo, thầy làm gì?" Lão trả lời: "Chẻ củi, gánh nước, nấu cơm". Người đó hỏi tiếp: "Sau khi đắc đạo, thầy làm gì?" Lão đáp: "Chẻ củi, gánh nước, nấu cơm". Bài học: Đạo hay hạnh phúc không nằm ở đâu xa xôi, mà ở ngay trong những việc bình thường hàng ngày. Hãy tận hưởng và sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại.

Câu chuyện thứ 85: Câu chuyện về chiếc đinh Một cậu bé nóng tính hay quát tháo. Cha cậu đưa cho cậu một túi đinh và bảo mỗi khi tức giận hãy đóng một chiếc đinh lên hàng rào. Dần dần cậu bé bớt tức giận và rút đinh ra. Nhưng trên hàng rào vẫn còn lại những lỗ đinh. Bài học: Lời nói khi tức giận có thể gây ra những vết thương lòng khó xóa nhòa như những lỗ đinh trên hàng rào. Hãy học cách kiểm soát cảm xúc và suy nghĩ kỹ trước khi nói.

Câu chuyện thứ 86: Đàn ếch Một đàn ếch đang nhảy qua cánh rừng nọ, hai trong số chúng rơi xuống một cái hố sâu. Đám ếch còn lại liền bao quanh miệng hố, nhìn thấy cái hố sâu hoắm, chúng bảo hai con bị kẹt không còn hi vọng nào để lên được. Thế nhưng, hai con ếch kia vẫn mặc kệ lời hô hào của bọn bên trên, chúng cố nhảy thoát ra khỏi cái hố. Mặc kệ nỗ lực thoát thân của đồng bọn, bọn ếch miệng hố vẫn kêu vang: "Từ bỏ đi, không lên được đâu". Cuối cùng, một trong hai con đã nghe lời chúng và từ bỏ hi vọng, ngã xuống chết. Con còn lại vẫn cố gắng nhảy lên trong lúc đám ếch bên trên tiếp tục bảo chú bỏ cuộc. Sau bao nỗ lực, chú đã nhảy lên khỏi miệng hố. Đám ếch bèn xúm lại hỏi: "Mày không nghe thấy bọn tao nói gì à? Sao không từ bỏ". Thì ra, chú ếch đó bị điếc và nghĩ rằng đám ếch còn lại đang cổ vũ mình. Bài học: Lời nói mang sức ảnh hưởng rất lớn. Suy nghĩ cẩn thận trước khi phát ngôn điều gì đó. Nó có thể quyết định sự khác biệt giữa sự sống và cái chết.

Câu chuyện thứ 87:Người ăn xin mù Người đàn ông mù ngồi tại một góc phố bận rộn trong giờ cao điểm. Bên cạnh ông là một chiếc cốc đựng tiền và tấm bìa cứng có ghi dòng chữ: “Tôi bị mù. Xin hãy giúp tôi”. Người qua đường vẫn vội vã di chuyển, không ai cho tiền người mù. Một nhân viên quảng cáo trẻ tuổi đi qua và nhìn thấy người mù già cả với chiếc cốc rỗng. Cô cũng nhận ra mọi người hoàn toàn không có phản ứng gì trước sự hiện diện của người mù, chứ chưa nói đến việc dừng lại cho tiền. Nhân viên quảng cáo lấy một chiếc bút từ trong túi áo, xoay ngược tấm bìa cứng của người mù từ trước ra sau, viết vài dòng lên đó rồi rời đi. Ngay lập tức, mọi người bắt đầu thả tiền vào chiếc cốc. Chẳng mấy chốc, tiền tràn ra bên ngoài. Lúc này, người mù quay sang nhờ một người lạ mặt đứng cạnh mình, giải thích xem trên tấm bìa viết gì. Người lạ mặt cho biết: “Tấm bìa viết rằng ‘Hôm nay là một ngày đẹp trời, bạn có thể nhìn thấy điều ấy, còn tôi thì không’.” Bài học: Nhiều khi chỉ cần chọn lựa ngôn ngữ quảng cáo thích hợp, bạn đã có thể kết nối và thay đổi hành vi của khách hàng.

Câu chuyện thứ 88: Người bán sữa bò rong Có một vị khách đi mua sữa bò vào một sáng cuối tuần. Khi đang đi thì gặp người gánh hàng rong đang bán sữa bò ở ven đường, anh tiến đến và hỏi giá. Người bán hàng rong trả lời: “1 chai 3 đồng, 3 chai 10 đồng”. Anh không nói gì liền lấy trong túi ra 3 đồng để mua 1 chai, rồi mua thành 3 lần. Mua xong anh ta rất đắc ý cười lớn nói với người bán hàng rong: “Ông có thấy không, tôi chỉ trả 9 đồng đã mua được 3 chai sữa”. Người bán hàng rong không nói gì, chỉ mỉm cười và thầm nghĩ: “Hay thật! Từ khi áp dụng phương pháp tính giá này, chỉ một thoáng mình đã bán được 3 chai sữa”. Bài học: Muốn bán được nhiều hàng cần nắm rõ tâm lý khách hàng, từ đó sáng tạo ra phương thức bán hàng độc đáo.

Câu chuyện thứ 89: Người bán gà quay Người bán gà quay đã có ngày làm việc cực kỳ tốt. Anh ta tự hào nhấc con gà cuối cùng lên cân và quay lại nói với khách hàng: “Con này giá 6,35 USD”. Người phụ nữ mua hàng đáp: “Mức giá hợp lý đấy nhưng con này hơi nhỏ, anh không có con nào lớn hơn à?” Sau một hồi suy nghĩ, người bán hàng nhanh chóng cất con gà vào tủ đồ ăn, dừng lại một vài giây, rồi lại lấy nó ra. “Con này nặng hơn chút. Giá 6,65 USD”, người bán gà rụt rè đáp. Người phụ nữ cân nhắc một chút rồi đưa ra quyết định cuối cùng: “Ồ, tôi nghĩ ra rồi. Tôi sẽ lấy cả hai con”. Bài học: Đừng lừa dối khách hàng, vì bạn không bao giờ biết điều gì đang đợi mình phía trước.

Câu chuyện thứ 90: Mua bát đĩa Một cặp vợ chồng nọ đi dạo qua các cửa hàng. Người vợ nhìn thấy một bộ đồ ăn cao cấp và tỏ ý muốn mua. Ông chồng chê món đồ đó đắt đỏ nên không muốn chi tiền. Người bán hàng xem qua rồi nói nhỏ một câu với người chồng. Sau khi nghe xong, ông không còn do dự, liền lập tức bỏ tiền ra mua. Tại sao người chồng lại thay đổi nhanh chóng này đến như vậy? Bởi vì người bán hàng đã nói: “Bộ đồ ăn này quý như thế, vợ của anh sẽ không nỡ để anh rửa đâu”. Bài học: Quan điểm của khách hàng rất khó thay đổi, quan trọng là cần biết tận dụng thời cơ để thay đổi tâm lý khách hàng.

Câu chuyện thứ 91: Tâm tư của quạ Một con quạ trong chuyến bay của mình đã gặp một con chim bồ câu đang trên đường về nhà. Con chim bồ câu hỏi: “Cậu muốn bay đi đâu thế?”. Con quạ trả lời: “Thực ra tôi không muốn đi, nhưng mọi người đều chê tiếng kêu của tôi không hay, cho nên tôi muốn rời khỏi đây”. Con chim bồ câu nói với con quạ: “Đừng phí công vô ích nữa! Nếu cậu không thay đổi giọng nói của mình, thì dù cậu có bay đến đâu đi chăng nữa cũng không được chào đón đâu”. Bài học: Nếu bạn hy vọng mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp, vậy hãy bắt đầu từ việc thay đổi bản thân mình.

Câu chuyện thứ 92: Không có nơi an toàn Một con chim nhỏ bay về phương Nam tránh rét. Trời lạnh quá con chim bị lanh cứng và rơi xuống một cánh đồng lớn. Trong lúc nó nằm đấy, một con bò đi qua ỉa vào người nó. Con chim nằm giữa đống phân bò nhận ra rằng nó đang ấm dần. Ðống phân đã ủ ấm cho nó. Nó nằm đấy thấy ấm áp và hạnh phúc, nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời. Một con mèo đi ngang, nghe tiếng chim hót liền tới thám thính. Lần theo âm thanh, con mèo phát hiện ra con chim nằm trong đống phân, nó liền kéo con chim ra ăn thịt. Bài học: 1. Không phải thằng nào ỉa vào người mình cũng là kẻ thù của mình 2. Không phải thằng nào kéo mình ra khỏi đống cứt cũng là bạn mình

Câu chuyện thứ 93: Điều răn 129 Một tu sĩ nam ngỏ ý mời tu sĩ nữ đi chung xe. Người nữ chui vào xe, ngồi bắt chéo chân để lộ 1 bên bắp chân. Người nam suýt nữa thì gây tai nạn. Sau khi điều chỉnh lại tay lái, người nam thò tay mò mẫm lên đùi người nữ. Người nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Người nam liền bỏ tay ra. Nhưng sau khi vào số, người nam lại tiếp tục sờ soạng chân nữ. Một lần nữa nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Người nam thẹn quá: “xin lỗi cô, tôi trần tục quá”. Tới nơi, nữ thở dài và bỏ đi. Vừa tới nhà tu, người nam vội chạy vào thư viện tra cứu ngay cái điều răn 129 ấy, thấy đề: “Hãy tiến lên, tìm kiếm, xa hơn nữa, con sẽ tìm thấy hào quang.” Bài học: Nếu anh không nắm rõ thông tin trong công việc của mình anh sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội lớn.

Câu chuyện thứ 94: Trả nợ Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc chuông cửa reo. Vợ vội quấn khăn tắm vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì Bob bảo: “Tôi sẽ cho chị 800 đô nếu chị buông cái khăn tắm kia ra.” Suy nghĩ một chút rồi chị vợ buông khăn tắm, đứng trần truồng trước mặt Bob. Sau vài giây ngắm nghía, Bob đưa 800 đô cho chị vợ rồi đi. Chị vợ quấn lại khăn tắm vào người rồi đi lên nhà. Vào đến phòng tắm, chồng hỏi: “Ai đấy em?” Vợ: “Ông Bob hàng xóm”. Chồng: “Tốt, thế hắn có nói gì đến số tiền 800 đô hắn nợ anh không?” Bài học: Nếu anh trao đổi thông tin tín dụng với cổ đông của mình kịp thời thì anh đã có thể ngăn được sự “phơi bày”.

Câu chuyện thứ 95: Kén rễ Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác! Bài học: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong!

Câu chuyện thứ 96: Nuôi khỉ Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Đức vua băng hà. Bài học: Trao quyền cho những kẻ không có năng lực thì luôn phải cảnh giác.

Câu chuyện thứ 97: Quyền lãnh đạo Ba con thú dữ là sói, gấu và cáo thay nhau ức hiếp đàn dê. Dê đầu đàn bèn nói với cả bầy: “Ta nên mời một trong ba gã sói, gấu hay cáo làm thủ lĩnh của chúng ta”. Cả đàn dê bất bình, nhưng ba “hung thần” nghe tin này rất mừng. Thế là chúng quay sang tranh giành nhau quyền lãnh đạo, cuối cùng cáo dùng bẫy hại chết được sói và gấu. Nhưng rồi một mình nó không còn ức hiếp đàn dê được nữa. Bài học: Hãy thận trọng khi nghe tin bạn sắp được làm sếp!

Câu chuyện thứ 98: Điều ước trước Một nhân viên bán hàng, một thư ký hành chính và một sếp quản lý cùng đi ăn trưa với nhau, họ bắt được một cây đèn cổ. Họ xoa tay vào đèn và thần đèn hiện lên. Thần đèn bảo: “Ta cho các con mỗi đứa một điều ước”. “Tôi trước! Tôi trước!”. Cô thư ký hành chính nhanh nhảu nói: “Tôi muốn được ở Bahamas lái canô và quên hết sự đời”. Vút. Cô thư ký biến mất. “Tôi! Tôi!”. Anh nhân viên bán hàng nói: “Tôi muốn ở Hawaii nằm dài trên bãi biển có nhân viên massage riêng, nguồn cung cấp Pina Coladas vô tận và với người tình trăm năm.” Vút. Anh nhân viên bán hàng biến mất. “OK tới lượt anh”. Thần đèn nói với ông quản lý. Ông quản lý nói: “Tôi muốn hai đứa ấy có mặt ở văn phòng làm việc ngay sau bữa trưa”. Bài học: Luôn luôn để sếp phát biểu trước.

Câu chuyện thứ 99: Câu chuyện quả táo Một em bé đáng yêu đang cầm hai quả táo trong tay. Mẹ em bước vào phòng và mỉm cười hỏi cô con gái nhỏ: “Con yêu, con có thể cho mẹ một quả táo được không?” Em bé ngước nhìn mẹ trong một vài giây, rồi sau đó lại nhìn xuống từng quả táo trên hai tay mình. Bất chợt, em cắn một miếng trên quả táo ở tay phải, rồi lại cắn thêm một miếng trên quả táo bên tay trái. Nụ cười trên gương mặt bà mẹ bỗng trở nên gượng gạo. Bà cố gắng không để lộ nỗi thất vọng của mình. Sau đó, cô gái nhỏ giơ lên một trong hai quả táo vừa bị cắn lúc nãy và rạng rỡ nói: “Quả táo này dành cho mẹ nhé, nó ngọt hơn đấy ạ!”. Bài học: Không nên vội đánh giá người khác khi chưa rõ hết những việc của họ đả làm.

Câu chuyện thứ 100: Chó con để bán Có một người chủ tiệm treo một bảng hiệu trên cửa nhà mình ghi rằng: "Có bán chó con". Những bảng hiệu như thế luôn có cách thu hút những đứa trẻ và không có gì ngạc nhiên khi sau đó, có một đứa bé trai nhìn thấy bảng hiệu và tới tìm người chủ tiệm. "Chú định bán số chó con này bao nhiều tiền?" - Chú bé hỏi. Người chủ tiệm trả lời: "Đâu đó từ 30 USD đến 50 USD." Cậu bé rút ra vài đồng tiền lẻ từ túi của cậu. Cậu nói: "Cháu có 2.37 USD. Làm ơn cho cháu nhìn chúng được không?" Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi, chó mẹ chạy ra dọc hành lang cửa tiệm, theo sau là 5 chú chó con nhỏ xí. Rất dễ thấy có một chú chó con bị rớt lại đằng sau. Cậu bé lập tức để ý thấy chú chó con bị rớt lại và hỏi: "Chú chó đó bị sao vậy ạ?" Người chủ tiệm giải thích rằng bác sĩ thú y đã kiểm tra chú chó con đó và phát hiện ra chú chó này không có một hốc xương hông. Do vậy nó bị đi khập khiễng như thế. Cậu bé trở nên hứng thú. "Đó chính là chú chó mà cháu muốn mua." Người chủ tiệm liền nói: "Không, cháu không cần mua con chó đó. Nếu cháu thực sự muốn, chú sẽ tặng nó cho cháu." Lúc đó, cậu bé khá bực, nhìn thẳng vào mắt của người chủ tiệm, chỉ tay và nói: "Cháu không cần chú cho cháu. Chú chó con đó cũng đáng giá tương tự như những chú chó khác và cháu sẽ trả đủ tiền. Sự thật là bây giờ cháu sẽ đưa chú 2.37 USD và 50 xu mỗi tháng đến khi cháu đủ tiền mua được chú chó đó." Người chủ tiệm đáp lại: "Cháu thực sự không muốn mua chú chó đó đâu. Nó sẽ không bao giờ có thể chạy, nhảy hay chơi với cháu như những con chó con khác." Trước sự ngạc nhiên của người chủ tiệm, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên, để lộ ra chiếc chân trái bị dị tật được hỗ trợ bằng một thanh kim loại lớn. Cậu bé nhìn người chủ và nhẹ nhàng đáp: "Dạ, bản thân cháu cũng không thể chạy được và chú chó con đó cũng sẽ cần một ai đó có thể thấu hiểu." Bài học: Theo bạn là gì?

Câu chuyện thứ . Đang cập nhật ... Bài học:

Câu chuyện thứ . Đang cập nhật ... Bài học:

Đã sao chép câu chuyện

Đăng nhận xét

Nếu nhận xét bằng tiếng Việt thì có dấu đầy đủ nha các bạn, cám ơn.

Mới hơn Cũ hơn